Home / Tin tức đài loan / Tâm sự nhói lòng đến xót xa của thanh niên lao động BHP mà ai đang xa xứ cũng nên đọc 1 lần

Tâm sự nhói lòng đến xót xa của thanh niên lao động BHP mà ai đang xa xứ cũng nên đọc 1 lần

“1 ngày 1 đêm trong phòng giam xuất nhập cảnh của 1 lao động BHP “

Gửi các bạn du học sinh thân mến, hôm qua vẫn 1 ngày như bao ngày tôi vẫn dậy sớm đi làm như thường lệ , đang trong lúc say sưa làm thì vào lúc 3h30 thì một đoàn người tiến vào xưởng, họ đi bình thường quần áo kiểu như công nhân vậy , tôi cũng nghĩ chỉ là người đến sửa máy như thường lệ, vẫn cứ làm việc bình thường vậy thôi.

Thế nhưng có người tiến tới hỏi và bảo đưa thẻ ra kiểm tra rồi họ nhìn ảnh chụp tôi xong và dẫn tôi ra xe. Lúc này tâm lý bắt đầu cũng có chút hơi hoang mang ( lúc này đã hình dung được chuyện gì xảy ra rồi, vốn dĩ là đứa nhút nhát sợ sệt, thế nhưng lúc đó không hiểu sao khi đó tôi bình tĩnh vẫn bước đi hiên ngang như kiểu bước ra pháp trường vậy.

Bị bắt cùng với tôi là 3 người lao động nữa, 4 người được đưa lên xe. Trong xe còn có 6 anh người Indonexia cũng đều bị còng tay như tôi. Các anh chị BHP cũng bị còng, riêng tôi và đứa em thì không.

Ai đã từng xa xứ, xa quê hương vật lộn kiếm miếng cơm manh áo mới thấu được những cảnh này. Bất lực, lo sợ và thấy xót thương. Lo lắng không biết khi bị bắt lại chính mình sẽ ra sao, bị phạt rồi nhỡ đâu họ cho về nước luôn khi tương lai, cuộc sống gia đình đang nặng gánh trên đôi vai chúng tôi. Cha mẹ già, đàn em nheo nhóc nơi quê nhà đang đợi từng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng tôi bên này để đảm bảo cuộc sống. Xót thương cho chính mình, cho cái phận nghèo phải “tha phương cầu thực”, bon chen từng miếng cơm manh áo nơi xứ người lắm kế đa mưu.

Cảnh tiếp theo mới đau lòng, tôi như òa khóc lên khi thấy cảnh: vợ chia ly với chồng, chị vợ chỉ biết nhìn theo chồng mà rưng rưng giơ tay chào tạm biệt, chỉ kịp nhắn nhủ với chồng vài ba câu bằng chất giọng miền Trung mà tôi nghe câu được câu chăng. Bà giám đốc chỉ biết nói lời xin lỗi rồi khóc, khiến cả phân xưởng mắt đỏ hoe nhòa trong những giọt lệ.

Rồi xe cũng lăn bánh, chúng tôi kí các giấy tờ. Ôi sao cái quãng đường xe về phòng giam nó xa xôi đến thế. Ở đó mọi cung bậc cảm xúc của con người được dần hé lộ. Có lúc khóc, lúc cười, lúc trêu hùa nhau làm xua tan cái không khí nặng nề chuẩn bị vây lấy chúng tôi.

Rồi khi về phòng giam, chúng tôi đúng như kiểu tội phạm. Được phát quần áo (3 bộ quần áo sọc, mà chúng tôi hùa nhau mặc vào nhìn oai như cầu thủ bóng chày vậy).

Mặc đồ đã được phát, chúng tôi bị tịch thu hết đồ dùng cá nhân trên người, cách li hoàn toàn mà chẳng thể liên lạc với ai. Lúc này mới cảm nhận được, đúng là thật sự đen tối rồi.

Sau đó được tách nam ở phòng riêng, nữ phòng riêng. Giờ mới thấu hiểu cái cảnh nhìn bầu trời nó qua song sắt bé tí hin là như thế nào? Rồi đến giờ cơm, mấy anh em nhìn nhau không biết đây là cơm hay thứ gì khác? Cơm được đưa qua cái lỗ nhỏ với thái độ hằn học không mấy vui vẻ của anh quản giáo. Cơm thì 1 ít cơm rang hơi nhão, 1 ít tương, 2 quả trứng cút cùng bát canh với xác trứng trôi lềnh bềnh, nguội ngắt. Anh em tôi bên này tuy vất vả nhưng đến giờ ăn uống dù không sang trọng, cầu kì nhưng cũng đủ năng lượng, đủ chất cho ngày tiếp theo. Ăn một bữa ăn chỉ đạm bạc vài ba món nhưng là cách ăn, món ăn đúng nghĩa “dành cho con người”.

Mấy anh em nhìn đĩa cơm rồi nhau buồn rầu. Nuốt không trôi, lại lo lắng tương lai của mình rồi sẽ như thế nào, làm đêm ấy mấy anh em tôi không thể chợp mắt. Chúng tôi trải qua một đêm dài đúng nghĩa như các cụ ta thường hay nói “Có thức lâu mới biết đêm dài” vậy. Lúc này tất cả cảm xúc, những gì bấy lâu nay dồn nén, những áp lực từ ngày đầu chập chững sang đây, bao ước mơ hoài bão đều tuôn ra hết. Dường như mọi thứ như chuẩn bị kết thúc, chuẩn bị dập tắt hoàn toàn. Ba anh em tâm sự hết cả chuyện quê hương và chuyện gia đình. Tôi và đứa em qua tính ngày mai nữa là tròn 7 tháng.

Tối đến bọn tôi đói tới mức xin đồ ăn nhưng họ không cho thế là mấy anh em đành uống nước lọc cầm hơi (tính từ lúc bị bắt đến lúc bị thả mấy anh em cứ mỗi người phải uống đến 30 cốc nước để chống lại cái đói vậy). Một đêm trôi qua cảm giác dài như vô tận, rồi 3 người kể về cuộc đời của mình, sao lại có cảnh này xảy ra, phải lăn lộn đến nơi xa xứ này cực nhọc đến như vậy. Ở cùng phòng tôi đêm đó có anh Thanh, quê ở miền tây của tỉnh Thanh Hóa. Anh nói gia đình anh nghèo lắm, đời anh cơ cực từ nhỏ. Bố anh bê tha rượu chè, cờ bạc lại thêm cái thói vũ phu đánh đập mẹ anh không biết bao nhiêu lần. Tuổi thơ anh cũng lớn lên bằng đòn roi của bố, và trong cả tiếng khóc thút thít hằng đêm dài của mẹ. “Ám ảnh lắm em ơi”. “Bố vũ phu như rứa nhưng anh vẫn thương bố anh lắm, bố anh làm diều, bố anh vẽ rất đẹp. Ngày trước nứ, anh nhớ hồi anh còn nhỏ bố hay vẽ tranh cho anh treo khắp nhà, đem đi khoe với đám con nít hàng xóm em ạ. Bố anh cũng thương vợ con lắm nhưng chỉ vì chán cái cảnh túng thiếu, cuộc sống khó khăn nên bố anh mới lao vào lô đề và cờ bạc thôi”.

Nghẹn lòng một lúc anh mới tiếp tục câu chuyện bằng những cái vỗ vai động viên của chúng tôi. Anh nói “giờ bố anh đang bị ung thư gan, chắc do uống quá nhiều rượu. Nhà thì nghèo khó, 3 đứa em nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, đứa nhỏ nhất mới học lớp 4. Ở quê không kiếm được tiền khi anh chỉ mới tốt nghiệp cấp 2. Gia đình đành phải vay mượn tiền để anh sang đây dưới dạng lao động xuất khẩu. Đi làm gửi tiền về mới trả được khoản vay, chưa đỡ đần được gì cho bố mẹ thì anh lại bị bắt. Không biết rồi sau sẽ ra sao?” Nói đến đây anh òa vào lòng chúng tôi rồi khóc. Đằng sau người đàn ông cao lớn, mạnh mẽ ấy cũng là một người con yếu đuối, rơi lệ khi nghĩ về gia đình, nghĩ về quê hương.

Anh em tôi ngồi hàn huyên động viên nhau cố gắng làm ăn rồi về nước. Sau rồi mệt quá thiếp đi mới ngủ được 1 chút. Sáng mai tỉnh dậy cứ nơm nớp đợi người mà khi đó không biết đợi ai, vì không  liên lạc được cho ai , rồi họ cho bánh mì và sữa ăn chống đói. Ôi khi đó cái bánh mì toi bẻ đôi ra cảm giác như tôi đang cầm khúc xương chó trên tay vậy đó, rồi cũng cố nuốt vì tối qua không có gì lại nôn ra hết.

8h sáng là giờ bắt đầu làm việc, họ mở cửa cho mấy anh em tôi ra để lấy dấu vân tay rồi chụp ảnh chân dung. Thôi thế là xong, chắc phen này về nước thật rồi. Mọi thủ tục hoàn tất họ bảo cần liên lạc với người nhà, điện thoại thì bị tịch thu, số điện thoại của bạn bè bên Hàn thì không nhớ một ai. May thay mấy anh thương tình lại cho mở điện thoại và chỉ được gọi cho 1 người.

Sang bên đây do tiền ở nhà vay mượn rồi tích góp. Đi học rồi đi làm cũng do tự thân nên chúng tôi chẳng có ai thân thích, không biết tìm và nhờ cậy ai. Tia hy vọng cuối cùng là gọi cho quản lý Việt Nam ở trường nhờ giúp đỡ ( Vì XNC họ bảo chỉ cần trường đến đón là 2 đứa tôi được thả ) thế nhưng khi tôi mới cất tiếng nói thì nhận được câu trả lời: “Bị bắt thì về Việt Nam, không phải xếp hành lý gì nữa cứ thế mà về luôn”. Khi đó đầu óc tôi mọi thứ đều quay cuồng, người thì nhão đi như bún. Vừa lo mà vừa thấy buồn, sao là người Việt Nam với nhau không bảo lãnh được thì cũng đành chịu, nhưng sao không thể nhẹ nhàng nói một lời động viên nhau mà phải đối xử như thế. Tôi buồn và hụt hẫng đến tột độ. Như người ta vừa khó nhọc leo lên đến ngọn bỗng bị xô ngã xuống dưới gốc vậy.

Khi đó bọn tôi bắt đầu khóc bắt đầu biết con đường về nhà nó gần ra sao, mấy anh XNC nhìn thấy thương cũng cho cầm điện thoại  liên lạc với ai có thể giúp được nhưng khi đó chẳng biết tìm ai, gọi ai, cầu cứu đến ai nữa. Rồi anh em chúng tôi  trở về phòng giam khóc chán rồi lại cười, rồi hát tất cả những bài hát mà mình thuộc. Ôi lâu lắm không hát Quốc ca, khi đó hát mà cảm giác lắng đọng vô cùng. Nhớ nhà, nhớ quê, nhớ lũ bạn này nhỏ nơi quê nhà. Phải chăng những người con xa xứ, xa quê hương mới hiểu được cảm giác nơi xứ xa mà hát lên bài hát thân thuộc của quê hương nó như thế nào? Một cảm xúc không thể gọi tên nhưng nó khiến mắt anh em chúng tôi phải nhòa đi. Giờ nghĩ lại mà sống mũi vẫn còn cay cay.

3 anh em chúng tôi hát tới mức mà người quản ngục còn hỏi tinh thần lạc quan rồi à, cơm họ phát chúng tôi không ăn nổi đành đổ đi. Rồi cũng có người thân đến thăm, nhìn nhau qua tấm chắn rồi cũng chỉ biết rơi mắt cùng những lời động viên nhau.

Nếu bạn đi như kiểu đánh cược số tiền đó vào sòng bạc, hoàn toàn nhờ vào may rủi thì quả thực quá mạo hiểm. Lỡ bị bắt, lỡ may công việc chế độ không được như những lời quảng cáo đầy màu hồng của những kẻ môi giới vô lương tâm thì có phải bạn lại tự làm khổ chính mình, lại bắt gia đình gánh một món nợ khổng lồ, rồi để bản thân cảm thấy day dứt và tội lỗi.

Dù bạn có là ai thì khi bị bắt thì tất cả đều là người phạm tội, rồi cũng bị đối xử không khác gì tội phạm đâu các bạn ạ, có khi còn hơn thế nữa. Lâm vào cảnh đó thật khủng khiếp. Kiếm được đồng tiền đã khó, kiếm được đồng tiền nơi đất khách quê người còn khó vạn lần. Đôi khi phải đổ mồ hôi và nước mắt, thậm chí là cả máu và tính mạng. Đâu đó hàng ngày tôi vẫn lướt báo và đọc được tin tức những người con đất Việt mang theo bao hoài bão và ước mong phải bỏ mạng nơi xứ người. Còn gì xót xa hơn khi chứng kiến những cảnh đó. Khi đi với bao ước mơ… nhưng khi trở về với quê mẹ chỉ là nắm tro tàn. Xót xa, xót xa lắm các bạn trẻ ạ!

Đợt này truy quét nhiều, mong anh em Việt bình an, luôn mạnh khỏe và thành công nhé. Sớm thực hiện được ước mơ của mình.

Đừng nghĩ chỉ Nhật Bản mới có hoa Anh Đào, Tại Đài Loan bạn cũng có thể ngắm hoa Anh Đào tuyệt đẹp

 

Chồng đi XKLD về nước ra vẻ ta đây Việt Kiều còn công khai bồ nhí và hành động đáp trả cực sốc từ người vợ

 

Mẹ đi XKLD biền biệt 7 năm ko không về để lại cho bố em món nợ và 4 đứa con thơ

 

Những nỗi đau thầm kín trong cuộc sống hàng ngày mà chỉ những người vợ có chồng đi xuất khẩu lao động mới hiểu

 

Hé lộ những bí quyết giúp người lao động không bao giờ “LẠC LỐI” ở Đài Loan

 

Đi XKLD Đài Loan làm việc vất vả để nuôi người yêu ăn học kết quả em vẫn là “Vợ Người Ta” vì một lý do hết sức bất ngờ

 

Bị bạn đánh nam thanh niên người Việt báo cảnh sát đến bắt bạn là Lao Động Chui

 

NÓNG: 200 Cảnh sát đột kích bắt hàng trăm LĐ BHP người Việt tại Đài Loan

 

Có người bảo lãnh có thể sang Đài Loan làm việc theo diện XKLD không?

 

Một đường dây trộm cắp hàng quá của người Việt bị cảnh sát Đài Loan phanh phui

 

Để được vay vốn đi XKLD Đài Loan bạn cần đáp ứng được những điều kiện gì?

Check Also

Lịch nghỉ lễ năm 2021 lao động Việt Nam tại Đài Loan nên biết

Lịch nghỉ lễ năm 2021 lao động Việt Nam tại Đài Loan nên biết Trong …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Contact Me on Zalo
0914367315